Saturday, February 15, 2014

Bạn Hoa của tôi - Hànộimới.

Cậu ạ! Tôi định nói vu vơ gì đó. Mà việc nó làm giỏi nhất là tắm cho chó. Cậu bé công tử con nhà giàu… cái cậu bé chủ của con bông ấy mà. Đuôi ngoáy tít. - Báo cũ ấy mà! - Ừ. Con chó bông đã ở trong vòng tay chủ nó mà vẫn cứ vươn cổ hít hà dụi mõm về phía Hoa. Cô giáo xếp lại chỗ ngồi. Bởi tôi nhớ có lần Hoa ngồi nhẩm tính xem khi nào nó có thể hà tiện tiền công đi tắm chó để mua biếu bà ngoại một vài găng ấm. Bận lắm.

Khó chơi trò chơi. Tắm cho chó. Như quyến luyến… - Ê! Dại chưa! Làm ơn nên oán… - Tôi giễu vậy mà Hoa chỉ cười khì. Và thu nhập tốt hơn… Hoa tranh thủ giúp bà làm mọi việc. Rồi cả tắm chó thuê…. Rưng rưng. Và nó đánh hơi rất cừ.

Cả lớp ra chơi. Xin lỗi. Rồi hôm sau nữa. Tôi lúng túng: - Ừ. Quát nạt. Nên công việc của bà nó cũng bận hơn. Đơn giản. Nên cô ấy mua con bông về để làm bạn với nó… Hôm qua. Vì cảm thấy vướng víu. Chứ đọc toàn thông tin cũ mèm. Cô ấy làm việc ở công ty nước ngoài. Rồi tôi đã phát hiện ra cha mẹ Hoa ly dị. Thầm thĩ: - Cậu biết không.

Hiện tại nuôi chó tây đang là mốt. Chả giỏi giang ấn tượng gì. Rồi nó chộp lấy tờ báo. Thì có gì là thích nữa. Mà Hoa cứ ngồi một mình đọc báo! Lại có lúc. Và lần nào nó cũng đọc những bài viết về chó tức thì. Hoa hớn hở: "Cám ơn cậu nhé!". Bà làm thuê việc dọn nhà. Đặt lịch để thuê người làm vệ sinh chuồng chó.

Quấn lấy chân. Tuồng như người ta lại ngẫm được chín chắn hơn thì phải… Tôi đang nghĩ. Ăn mặc thì xuềnh xoàng.

Đã thế. Sủa điếc tai. Con chó khôn lắm. Láng giềng nhà tớ có con chó béc giê. Sang học kỳ hai. Mà sao cậu không mua báo mới mà đọc cho sướng? - Tớ… tớ… không có tiền… Thấy Hoa ấp úng. Tôi lại đưa sang phía nó. Nó ở với bà ngoại. Đọc rất kỹ nữa… Nó yêu chó một cách kỳ lạ! Có lần tan học.

Nhiều nhà gọi điện. Để bà khỏi bị lạnh cóng đôi tay mỗi khi đạp xe đi làm.

Giở từ đầu tới cuối. Những khó khăn riêng… Cái cậu công tử con nhà phong lưu cái vẻ quạu quọ gây lộn đáng ghét đó… xem ra cũng đáng thương. Hoa vội nhao ra. Hôi mù. Thấy có con chó bông cứ lúng túng luồn lách qua các bánh xe ở lòng đường. Đúng là tớ quên mất! một mực là mai tớ sẽ mang… cơ mà tớ có cái này… tặng cậu này… Tôi nói và đưa cho nó đôi găng tay len. Tôi vừa đến lớp thì Hoa đã ghé tai tôi.

Và đưa nó đi tiêm. Nhưng nhìn vẻ mặt rất chi là tâm cảnh của cái Hoa thì tôi bỗng im tịt! Mà khi lặng im. Xe cộ chẹt đấy… - Hoa xoa đầu con chó và nói với cậu bé. Tớ biết rồi… Nhưng tớ chưa đọc thì với tớ vẫn là mới… Từ đó. Ngộ lắm ý! - Tớ chỉ thích mèo thôi. Đã mang đi chưa hả? Lại là cái mùi đặc biệt của Hoa! Nhưng dường như bữa nay cái mùi ấy không còn làm tôi thấy khó chịu mấy nữa… Có cái gì đó như thương thương và xót xa đang khe khẽ dâng lên trong lòng.

- Cậu có vẻ thích động vật nhỉ? - Ừ. Hỏi xin. Thảo nào… mỗi khi đọc báo thấy nói gì về chăm sóc chó là nó đọc ngay. Đọc xong tờ báo nào. Thấy tôi chực vứt tờ báo đã đọc xong vào sọt rác. Mất cả giấc ngủ… - tôi nói - Mà tờ báo này có chuyện về con chó bơi hơn ba trăm cây số trên biển cứu người đấy! Đã xem báo thì phải sốt dẻo mới hay. Cậu bé chủ nó phải giằng ra. Ai cũng biết rồi. Khổ thân nữa! Nó bé thế mà đã phải chịu thiệt thòi! Còn Hoa bạn tôi mới nghị lực và kiên cường đáng quý làm sao!.

Tôi đang nghĩ lan man như thế thì bỗng Hoa lại gần và đập khẽ vào tay tôi: - Hôm qua. Hễ Hoa đi qua là con bông lũn chũn chạy ngay lại. Chạy nhảy đùa nghịch rất vui. Có người trong công ty giới thiệu cho cô ấy số điện thoại của bà ngoại tớ… để thuê tắm cho con bông.

Em phải cẩn thận. Nhưng tôi thì rất lười mang găng. Bên cạnh tôi là Hoa. Con chó bông ấy cứ ở gần cổng trường như là đứng chờ Hoa. Học hành cũng chỉ làng nhàng. Bế con chó vào lề đường. Lại còn lười tắm gội thì phải… Tôi khó chịu cái mùi của nó! Nhiều lần. Nó ngập ngừng.

Nó là đứa ít nói. Mừng rỡ. Nó cũng giống tớ. Đôi bao tay mà mẹ đã để vào cặp và luôn nhắc tôi phải đi vào cho ấm. Cha mẹ cũng ly dị đấy! Nó ở với mẹ. Giọng khó chịu: - Trả em Mic đây! - Ừ. Hoa nói như giải thích: - Chắc tại tớ có mùi chó nên con bông nó thích đấy… Nó coi tớ là bạn đấy… Mấy hôm sau.

Cậu hứa mang cho tớ mượn cuốn truyện "Chú chó Lai-ca". Tớ yêu nhất là chó. Cậu bé chủ nhân của con chó giằng lấy con vật từ tay nó. Thì ra… ai cũng có những hoàn cảnh riêng. Tôi chợt hiểu ra là mình hồn nhiên tới mức sơ suất.

Đừng để Mic chạy xuống đường. Đi chợ nấu cơm. Hôm sau.

No comments:

Post a Comment